Hỗ Trợ
Email: mtruyenhay@gmail.com
Năm ấy tôi cũng đã bắt đầu dậy thì rồi ,cũng vật vã và cào cấu như bao người khác , nhưng chuyện ấy và con gái đối với tôi là một cái gì đó rất mơ hồ và siêu thực . Tôi ko biết là mình muốn gì và cần gì nữa, tôi đón nhận sự thay đổi của cơ thể của tâm lý một cách tự nhiên và thuần khiết nhất…
Tôi nằm ngắm trộm nó đến nửa đêm thì bỏ ra ngoài đi dạo. Tôi sợ chính mình , sợ chính đôi bàn tay run cầm cập thò qua lại rụt vào của mình , sợ chính cơ thể mình. Sợ con bé nằm ngủ ngoan như thiên thần trước mặt mình…. Tôi thấy mình thật ghê tởm và xấu xa như con quỷ....
Sáng hôm sau tôi viết giấy xin phép nghỉ học rồi chở đi nó dạo quanh thị xã. Chỉ còn hơn nửa tháng nửa là tết nên đường phố đẹp lạ lùng , hay là điều gì khác trong tôi khiến tôi thấy nó bỗng nhiên đẹp nhỉ . Tôi cũng ko biết nữa , chỉ biết con em tôi nó cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngắm những dãy nhà cao tầng , khu chợ nhộn nhịp đông đúc khác hẳn với cái chợ nhỏ vắng teo ở nhà..
Tôi chở nó qua trường tôi đang học cho nó xem , mua cho nó chiếc bánh kẹp trước cổng trường mà ở dưới quê không có , mua cả cho nó một cái bờm kẹp tóc. Lâu lắm rồi tôi mới thấy nó cười , nó cười cũng ko giống những đứa con gái khác , có cái gì đó buồn xa xăm , mặc dù tôi biết là nó vui thật....
Lúc nó về , tôi buột miệng bảo nó :'' Em đi xe cẩn thận đấy , về nhà thì qua nhà cô tư gọi điện lên cho anh , cái số anh vừa chép ấy''. Nói xong tôi mới nhớ đây là lần đầu tôi gọi nó bằng em , thôi kệ , tôi thấy tôi và nó cũng đủ lớn
để gọi như thế rồi , và tôi biết , điều đó khiến nó vui..
chap6
Hai mươi chín giáp tết tôi mới về đến nhà, bà ngoại với cô tôi chờ sẵn ở nhà tôi từ lúc nào rồi , lúc ăn cơm họ hỏi han tôi đủ thứ rồi lắng yên nghe tôi kể chuyện học trên thị xã , kể về nhà cửa phố phường , về những thứ mà dưới quê tôi ko có , về tất tần tật những chuyện xảy ra trong nửa năm tôi xa nhà. Lần đầu tôi đi xa nên ăn cơm gia đình tôi thấy ngon và ấm cúng lạ thường , không chê ỏng eo như ngày còn ở quê nữa. Tôi thấy mình thật dại khi trước đây không biết trân trọng những bữa cơm đông đủ ở nhà ....
Tối đấy tôi chở con Luyến đi dạo , tôi bảo nó kể cho tôi nghe chuyện ở nhà , chuyện học hành của nó , chuyện linh tinh xóm làng. Nó ngồi sau tôi thì thầm to nhỏ chuyện anh hàng xóm mới lấy vợ , chuyện con chó ở nhà đẻ được hai con , biết ăn cơm thì nó cắp ra chợ bán , chuyện bà ngoại hay chống gậy sang hỏi bao giờ thì thằng Bi nó về , chuyện về trường cấp 2 mới xây thêm một dãy nhà nữa....
Ngày ấy quê tôi chưa có đèn đường , nhưng vì gần tết nên nhà nào cũng thắp đèn sáng trưng để gói bánh , để thịt gà thị heo ..Tôi chở nó đi xa tít , ra tận con đập nước ngoài ven , chỗ mà ngày còn ở nhà tôi hay ra tắm với lũ bạn.Ngồi trên bờ đập nước , gió thổi mát lạnh, nói chuyện với nó , tôi phát hiện ra rằng nó đã khác xưa rất nhiều , cũng đã bắt đầu hiểu chuyện chứ không có khù khờ như dạo mới lên nữa...Nó đã lớn thật rồi , chí ít là trong suy nghĩ...
Lúc nằm mơ màng ngủ , nhớ lại lúc ở trên con đập ,tôi chợt thấy xao xuyến lạ kì , sao hồi nãy nó cười duyên thế nhỉ , sao hôm nay nó lại kẹp cái bờm của tôi mua cho nhỉ , trông đáng yêu và gọn gàng lắm , ko có bù xù như ngày trước.. Tôi có tâm trạng ấy cũng là vì lên cấp 3 , tôi được đọc cuốn sách về tình yêu đầu tiên trong đời , hình như là quyển ''Đồi gió hú''.. . Nói cách khác , là tôi đã bắt đầu biết mơ mộng , mơ mộng những thứ mà trước đó tôi cho rằng vớ vẩn và đáng khinh...
Đấy là năm 1995 , năm đầu tiên cấm nổ pháo vào dịp tết . Tết trở nên kém vui hẳn đi. Với lại nhà tôi đang có tang nên tôi cũng chẳng muốn đi đâu ,mấy ngày tết quanh quẩn ở nhà một mình với chiếc tv trắng đen có cái chốt vặn cọt kẹt. Mùng 5 tết thì nó về nhà , nó đi về quê thăm bà nội từ hôm mồng 2 , hôm nay phải về để mùng 7 còn đi học lại. Nó bước vào nhà , mặc chiếc váy màu xanh gấp nếp, áo sơ mi trắng cổ tròn . Đấy là kiểu thời trang ngày xưa của hầu hết tụi con gái quê tôi . Giấu vẻ ngạc nhiên khi lần đầu thấy nó mặc váy , tôi gật đầu khi nó chào rồi tiếp tục hướng mắt vào tivi . Nhưng thật ra , thật ra tôi tò mò kinh khủng , tôi muốn quay sang nhìn nó , nhìn dáng nó trong chiếc váy , nhìn thấy nó lần đầu ăn diện . Tôi cố gắng kiềm chế để nhìn lên tivi , cố gắng ko quay sang nhìn nó , cũng ko biết vì sao tôi làm lại thế nữa . Tôi chỉ biết là mặc dù nhìn thế , nhưng tôi ko biết là tivi đang chiếu cái gì, đơn giản là vì tâm trí và ý nghĩ của tôi thuộc về nơi khác...
Tôi lên thị xã học lại , mang theo nỗi bâng khuâng kì lạ về cô em gái. Hình ảnh nó hôm tết cứ ám ảnh tôi mãi , nó đi vào cả những giấc mơ , những buổi chiều thơ thẩn , những lúc ngồi trên bồn nước cao , trong lớp học, thậm chí nó lờ mờ hiện ra cả trên mặt nước bờ hồ, khiến tôi phải giật mình cứ ngỡ là đang ngủ gật..
Đến tháng năm , lúc mà ve đã râm ran chuẩn bị vào hè thì cô tôi biên thư lên bảo tôi về nhà gấp . Tôi thấy kì lạ là sao ko phải là em gái tôi , mà lại là cô tôi . Giọng của cô trong thư cũng gấp gáp lạ thường . Chiều hôm đấy học xong tôi bắt xe rồi về quê ngay trong đêm..
chap7 :
May là hôm đấy tôi về ngay , chứ còn chần chừ đến sáng hôm sau thì tôi đã không còn được gặp mẹ kế lần cuối nữa. Bà nằm trên giường, vẫn tỉnh táo và nói chuyện được ,nhưng bụng rất to như có chửa sắp sinh ,da thì tái nhợt. Cô tôi nói , bà bị xơ gan cổ trướng giai đoạn cuối , trạm xá trả về tối qua....
Con Luyến nó ngồi cạnh mẹ , tay nắm chặt lấy mẹ . Tôi ko biết là nó gan lỳ ko khóc để tránh mẹ nó buồn , hay là nó đã trốn vào góc nào đó khóc hết nước mắt rồi . Mặt nó phờ phạc đi vì thức đêm trông mẹ, vì lo lắng , vì sợ hãi.. . Bà ngoại tôi thì khóc hết nước mắt , bà bảo bà có một đứa ''con gái'' như mẹ là phúc của cả đời bà , phúc của thằng Cảng ( bố tôi ) , phúc của thằng Bi..
Tôi ra ngoài ngồi ủ rũ chẳng biết nói gì hơn , chẳng biết phải làm gì trong lúc này. Một lúc sau thì cô tôi ra gọi tôi vào buồng để mẹ kế tôi gặp . Bà nắm chặt tay tôi , thều thào bảo tôi phải học thật giỏi để đỗ đạt cao , để sau này lo cho con Luyến .. Bà nấc lên mấy cái rồi nhắm mắt . Con Luyến thấy thế gào thảm thiết , gào như điên như dại . Cả nhà tôi , bà con chòm xóm đến thăm cũng đồng loạt ôm mặt khóc nức nở . Đến lúc này tôi cũng ko nén đc nữa , tôi nắm chặt lấy tay mẹ :'' Mẹ ơi ..mẹ ơi..'' .Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi gọi Mẹ bằng Mẹ . Cái từ mà tưởng như đã chết hẳn trong tôi từ lâu lắm rồi ...
Mẹ không sinh ra tôi , nhưng đôi quang gánh của bà đã gánh tôi trên vai , gánh cả những tủi nhục của phận làm vợ kế , gánh cả đứa con gái nhặt được ở ngoài mương về nuôi nấng chăm sóc nó như con đẻ, để nó thành em gái tôi như bây giờ . Tình thương của mẹ mênh mông và rộng lớn quá , đến khi mẹ mất đi rồi tôi mới nhận ra thì đã quá muộn .Ngay cả lúc mẹ sắp ra đi , bà cũng cố dặn cả nhà đừng báo cho tôi biết vì sợ tôi lo lắng mà ảnh hưởng học hành .Thỉnh thoảng có nghe ai đó ru con : '' Ai đời bánh đúc có xương , ai đời mẹ ghẻ lại thương con chồng...'' tôi lại nghĩ đến mẹ , nghĩ đến đôi quang gánh của mẹ và cái nhìn trìu mến của bà khi lần đầu gặp tôi :'' cu Bi đây à anh , giống bố nhỉ..''.....
Đám tang mẹ xong , tôi lên thị xã thu dọn đồ đạc rồi về ngay. Tôi quyết định bỏ học để theo chú tôi đi xẻ gỗ. Mà tôi có muốn đi học cũng không được nữa vì lấy tiền đâu để mà học , rồi thì ai sẽ lo cho con Luyến. Tôi ở nhà khoảng mười ngày , thấy con Luyến nguôi ngoai phần nào rồi, trong bữa cơm tôi nói với nó :'' Mai anh theo chú Bảy đi làm , em ở nhà lo học nhá , cứ nửa tháng anh về một lần ''. Nó nghe thế thì quên cả vẻ ủ rũ :'' Không đc , anh không đc bỏ học , anh mà bỏ học thì anh là đồ bất hiếu, không nghe lời ba mẹ , ngày mai anh phải lên trường ngay , ở nhà đã có em lo..'' . Nó nói như ra lệnh , người lớn và rất dứt khoát . Tôi hơi bất ngờ khi thấy nó như thế , nhưng vẫn từ tốn bảo nó :'' Không phải anh không muốn đi học , anh đã quyết thế rồi , em ở nhà học cho giỏi đi , không đc nghĩ ngợi gì hết..'' .
Nó thì nằng nặc bảo tôi đi học , tôi thì cứ ôn tồn nói với nó , giải thích cho nó hiểu. Cuối cùng nói không được nữa , nó mới nói toẹt với tôi :'' Em bỏ học từ sau tết rồi , từ mai em sẽ đi bán bánh thay mẹ , anh cứ đi học ..Anh nghe em ..anh cứ học thật giỏi ..Còn em là con gái , học hành rồi cũng chẳng tới đâu...Em theo mẹ đi bán từ mấy tháng nay rồi..''. Đến đây thì tôi shock nặng , bát cơm trên tay tôi tự nhiên nặng trịch , tôi không còn lời nào để nói với nó nữa. Nó là đứa học giỏi nhất trường tôi , chỉ vào học nửa năm nó đã đứng đầu trường , tôi nghĩ thế nên kì vọng vào nó biết nhường nào , vậy mà vì tôi , vì một thằng chẳng phải máu mủ gì... Mãi rất lâu sau này tôi mới biết , khi phát bệnh , biết mình sẽ không qua khỏi nên Mẹ đã bảo nó thôi học , tập đi bán dần để sau này...nuôi tôi ăn học
Sáng hôm sau ngủ dậy thì nó đã đội quang gánh đi bán rồi . Nó để lại cho tôi một mảnh giấy nhỏ , dặn tôi đủ điều .Quần áo của tôi nó đã xếp gọn gàng vào ba lô rồi, trong đó còn có một ít tiền đc gói bằng giấy báo , bên ngoài là bọc ni lông , cột rất kỹ càng . Đó là số tiền mẹ để lại cho tôi , cô chú và hàng xóm dấm dúi giúp đỡ ... Đủ để cho tôi ăn học trong 2 tháng..
Tôi gạt nước mắt , vác ba lô lên trường để tiếp tục đi học , để lại ở quê cô em gái bé nhỏ hàng ngày vẫn nặng nề đôi gánh trên vai, bước thấp bước cao trên những con dốc chợ miền núi '' Ai bèo lọc nậm không.....''
chap8
Việc đầu tiên khi tôi lên thị xã là tìm việc làm thêm để trang trải học hành và bớt gánh nặng cho em gái. Ngày ấy việc làm thêm ít lắm , quanh đi quẩn lại chỉ có gia sư và phụ quán cơm là thông dụng nhất , nhưng lương cực bèo và thỉnh thoảng còn bị ăn chặn tiền . Tôi thì việc học hành nặng nhọc , thời gian nghỉ rất ít , những việc ấy thì ngốn quá nhiều thời gian và có vẻ không phù hợp với một thằng thơ thẩn và hay đãng trí như tôi.
Cuối cùng thì tôi cũng xin làm đc một một chỗ , công việc hơi ''lạ'' nhưng ko quá cực nhọc , lại chủ động được thời gian, đó là chèo xuồng vớt rác ở hồ ( Cái hồ này nằm giữa trung tâm thị xã ). Công việc chủ yếu là sáng sớm đi xuồng cùng với 1 bác nữa , men theo bờ hồ để cầm 1 cái vợt lưới dài vớt những thứ mà người ta ''vô tình'' vứt xuống . Cộng tiền lương với tiền bán ve chai những thứ vớt đc , tôi cũng đỡ đần được phần nào . Đến giờ nghĩ lại , tôi thấy ngày ấy mình thật may mắn vì tìm đc công việc này , nó ko đơn thuần giải quyết gánh nặng kinh tế cho tôi ,mà nó còn giúp tôi tìm được một người con gái ...
Hàng tháng em gái vẫn gởi gạo, cá khô , muối vừng dưới quê lên cho tôi . Tôi cũng muốn về nhà thăm nó , nhưng sợ tốn kém đi lại , sợ bỏ việc mất tiền , sợ bỏ học mất bài vở . Tôi cố vin vào những lý do ấy để ko về quê , vì thật ra tôi sợ phải về nhà , tôi sợ cảm giác ko cầm được lòng khi nhìn thấy em với đôi quang gánh , chiếc nón tả tơi và mồ hôi nhễ nhại, quần áo thì mặc lại của mẹ , nhìn xa chả khác bà già. Từ lâu nó đã ko còn chải chuốt nữa rồi , nó đã quên rằng mình chỉ mới mười mấy tuổi , cái tuổi những đứa bạn nó suốt ngày đứng trước gương hay tủ quần áo để xăm xoi , ngắm nghía... Chính vì sợ cảm giác nặng nề khó chịu đó ám ảnh nên mỗi năm tôi chỉ về nhà một lần vào dịp tết , thỉnh thoảng có việc gì thì biên thư. Tôi đang cố trốn tránh sự hổ thẹn và dằn vặt bản thân vì đã ko lo được cho nó như lời hứa với mẹ...
| Copy bài viết | View: |
